Vì cuộc đời đẹp hơn khi có nhau

11h30, ngồi trong văn phòng toàn mùi thuốc lá, nhạc sến từ laptop mình, và đối diện nhiều khuôn mặt người, bỗng nghĩ về những ngày đã qua và nhớ da diết những điều đến rồi đi trong cuộc đời.

Không hiểu sao nhớ lúc Tết, những ngày có Ned, và James, những ngày mà lũ lóc chóc cứ rảnh giờ nào là chui vào căn phòng ở tầng hai nhà khách của bệnh viên C, leo lên cái giường chật hẹp chơi với anh bạn tóc vàng lúc nào cũng cười hì hì đó. Đôi mắt Ned màu xanh dương, tóc vàng, và khuôn mặt đầy râu quai nón. Vậy mà lạ ghê, nó có cái gì đẩy tụi mình đến gần con người đó. Tự dưng, nghĩ đến những ngày còn tết mà giờ tiếc tiếc, giá mà nó kéo dài hơn, giá mà mình thật trân quý từng khoảnh khắc đó hơn, giá mà…

Trở lại cuộc sống thường ngày, sáng đi làm, chiều đi làm, tối đi dạy, rồi đi học, cứ xoay vần xoay vần xoay vần con người mình, nhớ tới Ned – hay đúng hơn là những khoảnh khắc tụi Chi, Ngọc, Chethan – người Ấn Độ và mình bên Ned, thấy da diết yêu thương..

Nhớ cả James, anh chàng người Anh nói giọng trầm trầm, hiền hiền, (và rất thảo mai nữa). Nhớ cái lần bốn đứa – Ned, James, mình và France đi siêu thị rồi chui vào phòng Ned nhậu tưng bừng khói lửa, rồi cả 4 đứa dắt xe đi bộ gần hết con đường Bạch Đằng để tiễn James về. Có vậy thôi đó, mà sao mỗi khi ngồi với France nhắc lại chuyện cũ, vẫn thấy bồi hồi buổi tối đẹp như mơ. Đứng nhìn cây cầu xoay lấp lánh, cõng nhau đi lòng vòng cây cầu, những nụ cười giòn tan, cái mùi xin xỉn phả ra từ miệng mấy đứa, và cả nụ hôn nhẹ nhàng giữa chốn vắng người thưa.

Nhớ luôn anh chàng người Ấn Độ Chethan luôn tâm niệm “Spiritual” và “má” Ngọc luôn mưu cầu sự nhí nhảnh.

Nhớ cả cả ngày mùng 5, mấy đứa quây quần ở nhà mình nấu Lẩu…tả bí lù. Ta nói..mắc cười gì đâu, lẩu mà thiếu trước hụt sau, có một lạng tôm mà tới tùm lum người ăn: thầy Chỉnh nè, Ned, Chethan, Ngọc, France..làm mình năn nỉ ỉ ôi mẹ bỏ thêm thịt thà vào. Ăn xong rồi đánh bài, coi phim, bói bài, kể chuyện..chăn gối (hehe). Nhớ nụ cười của Ngọc hôm đó, dễ thương, ngọt ngào, lại chăm chỉ dọn dẹp nữa.

Những ngày đã qua..chẳng một chút lo toan, chắc bận tâm chuyện cơm áo gạo tiền, vô tư lự, bên nhau không rời, ngồi gõ lại những dòng này mà nước mắt chực rơi, không biết cho đến bao giờ mới tìm lại được những dấu yêu đó?

Thời gian ơi, mau quay trở lại, trả cho ta những ngày bên nhau, trả cho ta những phút giây khắc khoải, trả cho ta yêu thương ngập tràn đi…





“Ăn, cầu nguyện, yêu”

“Ăn, cầu nguyện, yêu” có lẽ là cuốn sách khiến tôi thêm yêu, và trân quý cuộc sống này nhất. Tác phẩm là một lời tự sự của người phụ nữ đã ngoài tứ tuần. Giàu có, thành công, nhưng trói buộc bởi nhiều điều, cô không cảm thấy hạnh phúc. Sau nhiều tháng năm vợ chồng, cô quyết định đi đến ly dị, và bắt đầu cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình.

http://www.suctrevietnam.com/Modules/CMS/Upload/10/17/2009_3_5/An-Cau-nguyen-Yeu_cover-ava.jpg

Cuốn tự truyện được viết nên bằng văn phong hóm hỉnh, sâu sắc này được hàng triệu phụ nữ trên thế giới đón nhận, trong đó có nữ ngoại trưởng mới của nước Mỹ Hillary Clinton và bà hoàng truyền thông Oprah Winfrey. Đủ dũng cảm để nói lên thành thật những vấn đề thường bị né tránh của người phụ nữ trong xã hội hiện đại, đủ tinh tế để diễn tả suy nghĩ của mình một cách lôi cuốn, nhưng chân thành, và đủ mãnh liệt để từ bỏ tất cả những gì hiện có, sẵn sàng lên đường tìm kiếm một cái tôi đích thực, tự do đích thực và hạnh phúc đích thực; đó có lẽ là những lý do chính làm nên sức hấp dẫn và sự thành công cho cuốn sách.

Ăn, cầu nguyện, yêu không chỉ là tiếng lòng đồng điệu của hàng triệu phụ nữ trên thế giới, mà còn mở ra trước mắt độc giả nói chung một cách nhìn tươi mới về thế giới – khu vườn địa đàng, nơi ta có thể tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất để tiếp tục sống và vươn lên. Ăn, cầu nguyện, yêu cũng giúp ta nhận ra rằng: một trong những mục đích sống quan trọng của con người trong xã hội hiện đại đó là tìm thấy con đường để đạt được sự yên bình, thư thái trong tâm hồn, để biết yêu và đón nhận tình yêu, như Gilbert đã đánh đổi tất cả để có được.

Nếu bạn có đang tự hỏi tôi – một đứa con trai chỉ mới hai mươi mấy tuổi làm sao có thể hiểu sâu sắc được cuốn sách kể về những trải nghiệm rất thực, thì tôi xin thưa với các bạn rằng vì từng trang sách lật giở của nó quá thật, thật đến nỗi cho dù bạn không phải là một người phụ nữ, bạn cũng thấy được từng sự thật trần trụi của nó ở mẹ, chị, hay thậm chí bà mình. Những người phụ nữ đã hy sinh gần như cuộc đời họ cho gia đình. Đôi khi họ còn phải chịu đựng những niềm đau không nói!

Sẽ thế nào nếu họ quyết định đi tìm cho mình chân lý của cuộc đời mình?

Tôi không biết, hoàn toàn không biết. Khi đọc xong quyển sách này, trong đầu tôi luôn lấp lửng câu hỏi còn bỏ ngỏ đó. Nhưng tôi tin, nếu một ngày người mẹ, hay chị của mình sẵn sàng để bắt đầu cuộc hành trình như Liz, tôi sẽ ủng hộ. Chỉ như vậy đã là quá đủ cho những người phụ nữ quanh ta rồi.

Cám ơn Elizabeth Gilbert, và cám ơn dịch giả, công ty sách Nhã Nam đã đem lại cho bạn đọc chúng tôi một quyển sách ngọt ngào và tha thiết đến thế.

========

Đây là bài viết tôi dành tặng cho bộ phim chuyển thể từ “Ăn, cầu nguyện, yêu”, một bộ phim mà Julia Roberts – người thủ vai Liz trong bộ phim đã phải “trăn trở cùng những nỗi đau” để diễn xuất có thể trọn vẹn… Bài viết được đăng trên tạp chí Stylist.vn ngày 7/4/2010.
Julia Roberts sẽ đẹp hơn bao giờ hết trong “Ăn, cầu Nguyện, yêu
Dựa trên cuốn hồi ký cùng tên, “Eat, Pray, Love”, với sự tham gia diễn xuất Julia Roberts trong vai Elizabeth Gilbert, chứng tỏ rằng thật sự có hơn một cách để bạn tự ra đi và nhìn ngắm thế giới.

eatpraylove

Liz Gilbert (Julia Roberts đóng) có mọi thứ mà một người phụ nữ hiện đại mơ ước có được – một người chồng, một ngôi nhà, và trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, nhưng cũng giống như bao người khác, cô cảm thấy mình lạc lõng, và phải tìm cho ra được những điều trân quý nhất của mình trong cuộc sống.

Sau nhiều năm không thể cho chồng một đứa con, Liz đành ngậm ngùi chia tay chồng. Chơi vơi trong biển người, cô quyết định bỏ tất cả lại đằng sau, bắt đầu chuyến hành trình vòng quanh thế giới, một chuyến đi với mục đích tự khám phá bản thân.

DF-07653

Trong chuyến du lịch của mình, cô phát hiện niềm hạnh phúc khi được ĂN những món ngon tuyệt vời tại Ý, sức mạnh của niềm tin bất tận khi CẦU NGUYỆN ở Ấn Độ, và tìm được TÌNH YÊU lớn nhất trong cuộc đời mình ở Bali. Đây là một câu chuyện xúc động có thật, và cũng nhờ tính chân thật này, bộ phim chuyển thể do Julia Roberts đóng có một sức truyền cảm sâu sắc.

DF-03196

Hai mươi năm sau vai diễn “Người đàn bà đẹp” mang lại danh tiếng lừng lẫy cho mình, ở tuổi 42, Julia Roberts lại mang đến cho khản giả một nhân vật đầy sức sống, với những thông điệp lạc quan và tích cực. Đạo diễn Ryan Murphy cũng phải thốt lên rằng: “Trong lần quay trở lại này, cô ấy sẽ đẹp hơn bao giờ hết.”

“Eat, Pray, Love” sẽ ra mắt khán giả trên toàn thế giới vào ngày 13/8/2010.

Một số hình trong bộ phim mới “Eat, Pray, Love”

DF-00476

DF-02421

DF-01036_r

DF-06596_r

DF-07722

DF-09798

DF-10264_cp

Minh Khương – Tạp Chí Stylist.vn

The Blind Side – Tôi sẽ đi..đi về phía mặt trời

Tôi ngập ngừng gần một tiếng đồng hồ, tự hỏi làm sao để có thể viết cho tỏ tường được để các bạn hiểu vẻ đẹp dịu dàng và tràn đầy lạc quan của cuốn sách “The Blind Side“? Cuốn tự truyện kể về cuộc đời của Michael Oher, một cậu thiếu niên da đen, to lớn, không gia đình, có thời thơ ấu bất hạnh nhưng đã vượt qua được cuộc sống khó khăn để trở thành một ngôi sao của làng bóng đá Mỹ. Tất nhiên thành công không từ trên trời rơi xuống, nó có được một phần nhờ vào nghị lực của Oher và một phần rất lớn khác nhờ vào sự giúp đỡ, động viên từ mẹ nuôi của anh, Leigh Anne Tuohy. Trang sách đầu tiên, giọng văn của chính tác giả dường như tập trung kể về quãng thời gian khốn khó của mình. Nếu bạn đã xem bộ phim chuyển thể từ quyển sách này (*) hẳn sẽ nhớ như in cuộc gặp gỡ của cậu thiếu niên Michael và bà Tuohy với Michael trong một đêm mưa lạnh. Tôi đã khóc khi xem tới đoạn phim đó. Cậu bé Micheal co ro trong đêm tối. Cảm giác vừa đau xót, vừa chơi vơi. Để rồi cầm lòng không được, Leigh đã đi ra khỏi xe và ẫm cậu “trú tạm” một đêm.

http://alternativechronicle.files.wordpress.com/2009/12/the-blind-side-2009_poster1.jpg?w=535

Nhưng không ai ngờ được, một buổi tối đó đã thay đổi toàn bộ cuộc đời của chàng thanh niên da đen và gia đình người phụ nữ Leigh. Sáng hôm sau thức dậy, Leigh rón rén xuống nhà, lo lắng không biết lòng tốt của mình có bị… bán đứng hay không. Cô xuống nhà, cẩn thận nhìn xung quanh xem đồ đạc liệu có mất gì, nhưng chỉ thấy chiếc ghế sofa cho Michael ngủ đã được gấp lại gọn gàng. Cảm động trước sự thật thà của Michael, cô mời cậu ở lại dùng bữa sáng. Mọi người trong gia đình cô thì tập trung trước Tivi, riêng cậu ngồi ở chiếc bàn ăn gia đình, lặng lẽ xúc từng muỗng súp. Cảm giác đó bất giác làm mình phải rùng mình ớn lạnh. Một lúc sau đó, Leigh quyết định tắt tivi và “yêu cầu” mọi người ngồi quây quần lại bàn ăn với nhau. Bạn hiểu ý của câu chuyện chứ? Lúc đọc đến đó, tôi mới hiểu được cảm giác của mình. Gia đình Leigh, cũng giống như gia đình các bạn, có mọi thứ! Nhiều khi, bạn sống quá hạnh phúc đến nỗi mặc nhiên xem sự tồn tại của gia đình là một điều hiển nhiên phải có. Vậy mà Michael thì không. Cậu lặng lẽ ngồi vào bàn ăn, vì cậu chưa-bao-giờ-trong-đời có được điều nhỏ nhặt thiêng liêng này.

Chính nhờ chi tiết rất nhỏ đó mà Leigh đã quyết định một hành động (mà người chồng nhân ái của cô đã tự hỏi: “em có đa cảm quá không vậy?”): Nhận nuôi Michael. Để rồi từ đó, một gia đình người gia trắng nhận thêm một cậu con trai da đen. Điều kỳ lạ mà bất cứ ai từng sống ở Mỹ, nơi mà kỳ thị chủng tộc vẫn còn đâu đó, khó mà nghĩ tới được. Ấy thế mà người phụ nữ Leigh đó đã dũng cảm quyết định đúng như con tim mình mách báo. Và cô ấy đã đúng.

Nhận nuôi Michael, cô mới hiểu được giá trị chân chính của gia đình. Ở bên Michael, cô yêu thương gia đình nhiều hơn, và hiểu ra rằng cứ không phải vật chất mới đem được hạnh phúc cho con mình. Đôi khi chỉ là một câu chuyện cổ tích kể lại cho các con nghe. Đôi khi là một trận đấu bóng Mỹ cả nhà cùng đi xem. Những thứ hạnh phúc mà chỉ khi đọc bạn mới hiểu ra rằng: Phải rồi, gia đình là một phép màu nhiệm mà bạn chỉ có một trong đời.

Đọc “The Blind Side” càng làm cho mình tin rằng ở trên đời này vẫn luôn tồn tại lòng nhân ái, những giá trị đao đức, tinh thần nhân bản luôn tồn tại vĩnh viễn. Nó tiếp thêm cho bạn niềm lạc quan, luôn vượt lên số phận. Cái hay của “The Blind Side” là không sa đà kể lể, không “sến”, mà rất đậm chất Mỹ. Cuốn tự truyện như một bức tranh sống động về niềm tin bất diệt của con người về tương lai tươi sáng!

Vai diễn thần thánh trong phim “The blind side” đã giúp Sandra Bullock có được giải Oscar 2010 năm nay

Bộ phim cùng tên chuyển thể từ cuốn tự truyện “The Blind Side” đã phát hành ở Mỹ cuối năm 2009, đã mang lại cho nữ diễn viên chính Sandra Bullock một tượng vàng Oscar danh giá đầu tháng 3 này. Tôi không quá ngạc nhiên khi với lần đầu tiên được đề cử, nhưng cô vẫn vượt được Meryl Streep để dành lấy danh hiệu cao quý này. Bởi vai diễn người mẹ giàu lòng nhân ái Leigh là một vai diễn thần thánh mà bất cứ nữ diễn viên nào cũng khao khát có được một lần trong đời.

Hy vọng trong tương lai không xa, “The Blind Side” sớm có bản dịch tại Việt Nam.

MINH KHƯƠNG

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.