Thế giới tươi đẹp của Marcelo
04 Jan 2012 Leave a Comment
Đến giờ, mình vẫn không tin được là cuốn sách sao bao nhiêu năm phải dịch đi dịch lại “Marcelo in the real world”, cuối cùng đã xuất bản. Hai tháng trước, lúc nhuận bút dịch được gửi tới cho mình, cảm giác đó vẫn chưa rõ ràng. Kiểu như đã 3 năm rồi, đồng tiền mất giá, số tiền cũng không còn lớn đến nỗi mình nhảy câng câng lên sung sướng. Nhưng khi về đến nhà rồi, tưởng tượng ra cái cảm giác cầm cuốn sách mới trên tay, vuốt nhẹ cái bìa (bìa giấy cứng, rất thơm ^^), và nhìn dòng chữ “dịch giả: Lê Minh Khương”, tự dưng thấy sướng rơn lên được.
Hôm rồi có liên lạc với tác giả của cuốn sách, Francisco Stork. Ông hứa sẽ gửi tặng mình original book có tặng kèm chữ ký. Hy vọng sẽ nhận sớm trước khi mình lên đường đi Úc
Vì sao Giáng sinh lại vui?
26 Dec 2011 Leave a Comment
in Những ngày đã qua Tags: Having fun
Dân Việt Nam mình có cái lạ khác với nước ngoài ở chỗ: đi đái thì ở ngoài đường, hun nhau thì rúc vào bụi cây. Giáng sinh cũng vậy. Người yêu mình bay về Anh để đoàn tụ với gia đình, ở trong nhà đón Giáng sinh. Còn Việt Nam mình thì cứ tùn nhau ra đường vừa đông đúc kẹt xe, hôi hám, lại còn móc túi. Ấy nhưng không phải vì thế mà mình chê bai gì, vì bản chất Giáng sinh du nhập vào Việt Nam như một nét văn hóa mới. Đối với người công giáo, Giáng sinh là một dịp thiêng liêng. Nhưng với người dân mình, thì Giáng sinh lại là một dịp để cả nhà đi chơi, hát karaoke, hay tham gia các event lớn.
Mình thì khác, người yêu bỏ mặc mình về Anh. Mình, không vì thế mà ở nhà, tới các quán bar dành cho người nước ngoài party. Nói cũng lạ, nhiều lúc mình thấy hâm mô dân phương tây ghê gớm. Đi đến đâu cũng biết tạo niềm vui cho riêng mình. Giáng sinh là dịp dành thời gian cho gia đình nhưng lại phải lưu lạc xứ người, các bạn của mình (cùng một số người khác) lại rủ nhau tới bar, dress up và have fun.
Nhắc đến điều này, mình lại nhận ra thêm một điều. Đi chơi với người nước ngoài có một cái khác hẳn với người Việt mình, đó là làm gì cũng vì mọi người nhưng vẫn tôn trọng ý kiến cá nhân, luôn lịch sự trong mọi trường hợp, và luôn luôn suy nghĩ tích cực. Chơi một thời gian với các bạn, nhiều lúc đi với các bạn người Việt mình, thấy cứ mở miệng ra là bi kịch hay than khổ. Thấy mà buồn dùm. Mình chỉ ước sao cho nước mình nói tiếng Anh giỏi hơn. Có giao tiếp được, dân mình mới có cơ hội tiếp cận văn hóa và học hỏi những tính cách hay của bạn bè quốc tế. Cuộc sống ngắn ngủi lắm, sad less happy more and have fun all the time
From this moment on
10 Jul 2011 Leave a Comment
in Những ngày đã qua Tags: Những ngày đã qua
When I was 20, I worked for a women magazine and was responsible for answering letters from readers. Once I read that one woman was so sad about her boyfriend’s past. She said it made her so sick when people say, “ooh your dating… that was… boyfriend. did you know they had sex all the time?” She wanted to throw up. Also, the relationships he had with those girls weren’t even that long exactly so how he could have sex with someone and fall in love so quickly, scared her a lot. She asked me: “He did nothing wrong but his love for me just so great. So why am I so terribly jealous?? It must be me, my own insecurities. And THAT is what I need help with. I have no idea how to become more secure, and stop thinking about my boyfriend’s past”
At that time, at the age of 20, when you were still so idealistic and not yet experienced enough, you tended to be giving moral advice. Oh yes, I did. I replied to her that: “A situation like this I’d have to say ‘Water Under the Bridge’. Being jealous of his past encounters is irrational. My advice to you is to realize you are being irrational by being jealous of the past. You realize that, accept it, and carry on knowing it is the past and not him having sex with them now then you are on th way to getting over this irrationality.”
After that, I didn’t get her letters any more. I did think that it was the best advice ever. Perfect answer.
Years later, now I’m a young man with some (so-called) past encounters. It thought I’m experienced when I can always give good excuse and explanation for every situation and drive people to the way I expect them to think. I did think that for love the situation would be the same too. But I’m wrong.
Recently, I faced the same situation as the reader did before. That’s just so weird that in your own situation, you never did the same way you advise people. I was just really annoying and angry when I knew my love had someone to love before. It tore me. I have never been so uncontroled like this before. Normally I would just feel a bit uncomfortable then let it go.I was irrational and mad at the one I love the most.
Then I just relized that my past relationships before were a lot like love, but it’s not love. The reason is so simple. I didn’t love those past mates before truly. That’s why when I heard someone said that she or he saw that one going out with someone. It didn’t even bother me. I didn’t cause me any emotion. Yeah, that was not love.
I’m usually a person who have rules and know how to be prominent, but this time when it comes to love, every rule was broken, and only emotion leads the way to go. I was mad, I was angry, I was annoying, I was jealous (surprisingly). A part of me always feels insercure and wonder what that one was doing, if that one was thinking of me and even being so selfish to want to be updated every hour. It’s just so stupid of me because even it’s better if your mate’s had many experiences before you. If that one hasn’t, when your mate’s with you, he or she’ll always wonder if the grass is greener on the other side and that leads to cheating or breaking up. Whatever happened in the past is in the past, so leave it there! It’s not worth destroying a good relationship over!
My friend is right. He said maybe I’m not experienced enough to learn how to be tolerant. So this time, I will learn real emotions and be more thoughtful. It’s time for me to grow up more and walk to the next step of my life: living this true love.
I’m happy with what I have now and every day I think about our future together, that is enough for me to live on.
Mưa ở Il Mare
30 Oct 2010 Leave a Comment
in Những ngày đã qua, Truyện ngắn đã đăng các báo
Câu chuyện này được tôi viết ra khi vừa chia tay xong cuộc tình lớn trong cuộc đời mình. Tuyệt vọng và quẫn cùng, tôi đã viết chỉ chưa đầy 1 tiếng đồng hồ. Sau khi đăng ở một số tờ báo, tôi đã cảm thấy rất vui khi được nhiều sự chia sẻ từ những người bạn tôi chưa từng gặp mặt. Xin cảm ơn những ngày tươi đẹp đã qua và cũng để lại nhiều nỗi đau trong cuộc đời…

Tôi gặp lại anh sau sáu tháng nói lời chia tay. Chiều hôm đó, trời vừa mưa xong. Ẩm ướt, gió thốc từng đợt lạnh tê tái. Tôi xoa xoa hai bàn tay vẫy chào anh khi vừa đặt chân vào quán cà phê quen thuộc: “ll Mare”
“ll Mare nghĩa là biển trong tiếng Ý” – anh giải thích cho tôi khi lần đầu tiên hai đứa hẹn hò ở đây. Những năm tháng sau đó, đây là quán cà phê duy nhất chúng tôi gặp nhau.
“Chào em!” Anh nở một nụ cười quen thuộc, mở trong túi áo lấy ra một gói kẹo mà tôi chắc chắn là kẹo gừng bạc hà.
“Của em này” Anh nheo mắt dúi vào tay tôi “Ngậm vào một chút cho ấm người”
Hai đứa ngồi đối diện nhau. 6h chiều. Quán vắng đến nỗi tôi có thể nghe tiếng hạt mưa rơi lách tách qua từng vạt lá. Chiều muộn luôn luôn là thời điểm làm người ta gợn buồn.
“Anh vẫn không thay đổi mấy” Tôi bắt chuyện, cố làm tan không khí trầm lắng.
“Ừ! Vẫn vậy, nắng California chả làm anh manly thêm được chút nào” Anh dí dỏm.
Anh luồn bàn tay xuống phía dưới bàn, tiến sát đến nắm lấy tay tôi. Vẫn là bàn tay ấm nóng đó, nhưng..giờ đã khác. Tôi đẩy tay anh ra, nhẹ nhàng nói: “Anh à, dừng lại đi”. Anh im lặng gật đầu, đôi mắt cụp xuống.
************
Sáu tháng trước, tôi đề nghị chia tay anh sau hai năm quen nhau. Nói quen không không chắc, yêu thì càng không, mối quan hệ cũng chúng tôi lửng lơ giữa yêu-thương, lúc đơn thuần như bạn bè. Anh nói: “Anh xem em như người trong gia đình vậy, yêu thương, muốn được chở che” nhưng những lúc say về anh lại gọi điện thoại thì thầm: “Thương em lắm, nhớ em lắm” Những mâu thuẫn của anh tôi đủ hiểu và chấp nhận một mối quan hệ không-biết-đặt-tên này.
Có lẽ, anh là người đàn ông hoàn hảo nhất trên thế giới. Anh chỉn chu, khiêm nhường, điềm tĩnh và chu toàn đến hoàn hảo. Anh bảo bọc tôi như viên pha lê dễ vỡ. Mỗi lần ở bên anh tôi chất ngất hạnh phúc, được quan tâm, được chở che, được san sẻ. Chắc chắn, anh là một phép màu kì lạ tôi may mắn gặp được trong đời.
Nhưng, cuộc sống mà chỉ có tình yêu là không đủ. Tôi cứ đinh ninh rằng mọi thứ sẽ luôn luôn theo vòng quay, và chỉ có anh ở bên tôi sẽ có tất cả. Không! Bạn không hề biết trước được người mà bạn yêu quý hôm nay có ở bên bạn mãi mãi về sau không.
Buổi chiều, cũng một chiều mưa nửa năm trước, khi tôi đang ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng anh, sà mái tóc ngịch ngợm bờ vai của anh, thì anh nói: “Em à, anh sắp đi du học đấy!”
“Du học?” Tôi ngồi bật dậy, lặp lại như thể mình đang nghe nhầm.
“Ừ. Du học Mĩ.” Anh vẫn điềm tĩnh nói. Hai mươi lăm tuổi, anh đủ trẻ để tiếp tục những hoài bão ước mơ của mình. Chọn lựa này của anh không làm tôi quá bất ngờ, tôi chấp nhận nó như một sự thật hiển nhiên.
“Hai năm. Liệu em có thể đợi anh được không?”
“Không!” Tôi trả lời, nhẹ nhàng, dứt khoát. “Chưa chắc xa nhau sẽ còn tình cảm được như cũ. Em không muốn anh phải bị ràng buộc vì một lời hứa đợi chờ”
“Anh hiểu rồi, vậy có lẽ tốt cho có hai.”
Khi bắt đầu quen nhau, tôi đã nhất quán rằng: Đã yêu sẽ phải chấp nhận có ngày chia tay. Nhưng khoảng cách không có nghĩa tôi và anh không còn yêu nhau nữa. Anh khẳng định: “Không ràng buộc, nhưng dù sao đi nữa, anh sẽ vẫn thương em”
Ngày tiễn anh đi, tôi lặng lẽ tìm một góc tối ở ll Mare khóc một mình.
*********
Và rồi, đột ngột tôi nhận được điện thoại của anh: “Anh về tới Việt Nam rồi. Gặp nhau được không em?”
Giống như có một ngọn lửa âm ỉ trong lòng, bỗng chốc bừng cháy sôi sục làm tôi bồn chồn cho đến giờ hẹn. Mặc chiếc áo nào để anh không thấy vòng eo tôi đã to ra hơn một chút, diện chiếc quần nào để anh không thấy vết sẹo tôi té xe mấy tháng trước..Cứ thế, tôi tất bật với niềm vui được gặp lại anh.
Nhưng khi đứng trước anh, tôi điềm tĩnh lạ lùng. Giữ cho mình một phép lịch sự đúng nghĩa, tôi bắt đầu cuộc chuyện trò. Anh vẫn luôn luôn dịu dàng, không nói quá nhiều luôn đóng vai trò là “người nghe” khi tôi mải mê với những chuyện bất tận. Đến khi, dường như nhận ra đôi mắt anh mông lung những ngọn sóng lao xao, tôi dừng lại. Chờ đợi.
“Thật ra, hôm nay anh gọi em tới là có chuyện này” Một lúc sau,anh khó nhọc cất tiếng.
Tôi thận trọng lắng nghe. Anh kéo chiếc cặp táp, lấy phong thư hồng đặt lên bàn.
“Hai..hai tuần nữa, anh lấy vợ”
Tôi sững người. Hai bàn tay cứng đờ lại. Run run, tôi cầm bì thư cố nở ra một cụ cười méo xệch:
“Vậy à..chúc mừng anh nhé”
Anh nhìn tôi, đôi mắt dấy lên những nỗi buồn sâu thẳm, như con thú hoang bị thương đầy van lơn. Tôi nín thở, cố không để mình rơi nước mắt. Chỉ mới nửa năm, mà mọi chuyện sao lại thay đổi nhanh như vậy?
Tôi đứng dậy bỏ về, bỏ lại đằng sau tiếng gọi của anh “Khoan đã, anh..”
Tôi chạy nắm chặt tay lái, phóng xe chạy như vô định vượt qua trùng trùng con phố, đường lạnh đến nỗi làm khô cạn nước mắt.
Không thể, tôi không thể nào nghe được. Tôi phải làm sao đây? Nói rằng anh là đồ phản bội ư? Nhưng chưa bao giờ chúng tôi thừa nhận là một cặp, tôi lấy lí do gì để hờn ghen, trách mắng? Chưa bao giờ anh nói yêu tôi.
cho từng hơi thở gấp gáp
Điện thoại trong túi tôi rung lên, số của anh. Lưỡng lự không biết thế nào, tôi nắm chặt nó trong tay. Từ phía sau, giọng nói trầm ấm ấy vang lên: “Nhấc máy lên đi, em”
Tôi quay lại đằng sau, anh đuổi kịp từ bao giờ. Hai chúng tôi nhìn nhau thật lâu. Cả hai lặng người nhìn về phía biển, Từ đằng xa, Il Mare nhỏ lại trong tầm tay, hắt hiu và lặng im cạnh biển, leo lắt ánh sáng. Cô độc. Hình như đó là điểm chung duy nhất giữa tôi và thứ ánh sáng đó. Bất chợt, tôi thấy đồng cảm với chúng. Anh cầm tay tôi, siết chặt.
“Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”
“Em mến anh trước, nên lấy cớ sinh nhật anh hẹn gặp mặt tặng quà.” Tôi bật cười, nhớ lại lúc trước, tôi quen anh trên một diễn đàn, thấy anh viết entry vừa ngố vừa dễ thương nên ban đầu chỉ định chọc anh, ai ngờ càng về sau càng lún vào quá sâu.
“Hộp đĩa em tự thiết kế, anh vẫn giữ, cd em làm, mỗi ngày ở Cali anh vẫn nghe.” Anh thở dài, nhìn lên bầu trời “Điều ở Việt Nam làm anh nhớ nhất, chỉ có em mà thôi”
Tôi run lên, cúi gục mặt xuống, nước mắt đã không kìm được nữa. Tôi bật khóc nức nở, ôm chầm lấy anh, mặc kệ người xung quanh, mặc kệ mọi thứ. Tôi siết anh vào lòng. Hơi ấm này của anh rồi mai đây sẽ không còn cho mình tôi nữa. Bàn tay này cũng không còn nắm một mình tôi nữa. Chỉ nghĩ đến thế lòng tôi đau quặn thắt
Em biết không. Anh thầm thì vào tai tôi. Lúc em hỏi anh Il Mare là gì, nó có hai nghĩa, một là ngôi nhờ bên bờ biển, hai là người yêu suốt đời. Lần đầu tiên anh đến nơi này, anh đã mơ màng nghĩ chắc chắn sẽ cùng người anh yêu đứng ngắm mỗi bình mình thức giấc, mỗi hoàng hôn buông xuống. Em là người duy nhất đến với anh, và sẽ mãi mãi
“Một tháng, anh xin em, một tháng gặp nhau một lần cũng được. Chỉ cần gặp được em là đủ rồi”
Anh đừng nói nữa. Đừng nói gì. Ôm em đi.
Tôi thì thào, chúng tôi ôm nhau rất lâu rất lâu, tưởng như thế giới này đóng băng lại.
**********

Yesterday,
All my troubles seemed so far away,
Now it looks as though they’re here to stay,
Oh, I believe in yesterday.
Suddenly,
I’m not half the man I used to be,
There’s a shadow hanging over me,
Oh, yesterday came suddenly.
Tôi ngồi một mình ở Il Mare, một buổi chiều mưa ảm đạm. Gió mạnh tràn từ biển vào thốc đừng đợt lạnh tê tái. Len lỏi những cảm giác vô định giằng xéo, tôi không biết cắt nghĩa nó như thế nào. Nhìn ra đằng xa, đường chân trời mù mịt, dấu hiệu nối biển và trời phải chăng là ánh hải đăng le lỏi tít tắp đằng xa kia.
Mới 7h, quán chưa có khách, vài giai điệu nhạc xưa quen thuộc vang lên trễ nãi.
Nửa tiếng nữa, tiệc cưới của anh sẽ bắt đầu. Ngồi im lìm trong bóng tối. Tôi bóp chặt hai tay mình, những giọt nước mắt rơi tí tách trên mu bàn tay. Điện thoại rung lên một hồi dài dai dẳng kéo tôi về thực tại. Đã mười hai cuộc gọi nhỡ. Tin nhắn đến tràn bộ nhớ, chỉ với một nội dung duy nhất.
“Đến với anh đi, em. Chỉ khi em đến, anh mới tiếp tục được sự thật này”
***********
Một bản nhạc của Chopin buồn da diết kéo đến tận cùng từng xúc cảm, quán đã mở đèn. Không gian bừng sáng của từng dãy đèn nhiều sắc màu giăng quanh cổng chính của quán. Tôi hít một hơi thật dài rồi đứng dậy, tiến đến quầy thu ngân.
“Anh hay đi cùng hôm nay không đến ạ?” Cậu tiếp viên nhoẻn miệng cười hỏi han như mọi khi. Chỉ tiếc lần này, sẽ là lần cuối cùng tôi đến đây.
“Không, à..em giúp tôi một việc này nhé. Chụp giúp tôi một bức hình với cổng quán mình được không em?”
“Tất nhiên rồi!” Cậu thanh niên nhanh nhẹn cầm chiếc máy ảnh trên tay tôi.
Tôi đứng sát vào cổng vào của quán. Phía trên, bảng hiệu in chữ dập nổi: “Il Mare” lấp lánh ánh đèn nê ông.
*************
Tôi gọi một chiếc ta xi, cố không ngoảnh đầu lại. Trên tay, vé máy bay “Đà Nẵng – TP HCM” ướt nhòe chữ. Tôi không muốn xa anh, nhưng ngoài lựa chọn này tôi biết phải làm sao? Tình yêu nào chẳng phải có đắng cay. Yêu rồi đến ngày phải chia tay. Tôi cũng chỉ là một người bình thường, tôi nào đòi hỏi gì hơn được.
*************
Một làn gió mát thổi nhè nhẹ qua bờ tóc tôi. Cũng một ngày gió mùa mưa năm ấy, giọng của anh ấm áp bên tai tôi:
“Anh có một quán cà phê nhỏ ở bờ biển, mua lại từ một người bạn. Chính tay anh đã tự sơn toàn bộ cửa, lắp kính, và trang trí đèn trong quầy bar đấy. Để làm gì em biết không? Để chuẩn bị cho ngày hôm sau, anh phải gặp một người rất rất quan trọng.”
Hơi thở ấy, làn môi ấy, cái ôm siết chặt ấy của anh mãi mãi tôi sẽ không thể quên!
Một ngày đốt hết thư tình, tháng 11
Minh Khương
Đi qua tiếng gọi của thời gian
30 Oct 2010 Leave a Comment
Từ tháng 8, nhân lúc vừa chia tay cuộc tình đầy những nuối tiếc của mùa hè, mình đã có một quyết định (đến tận bây giờ vẫn chưa nghĩ ra được nó điên rồ hay không): Cho một chàng trai Mỹ ở nhà mình, mãi mãi. Nói mãi mãi cũng chưa hẳn, vì chưa ai biết được một trong hai bên sẽ thay đổi quyết định như thế nào. Phải nói thế nào nhỉ, vừa vui vui, hai nền văn hóa hoàn toàn khác biệt nhau nay phải cố gắng mà thích nghi. Nhưng thôi, cuộc vui còn dài, nghĩ gì để phải mệt?
Càng về cuối năm, khoảng trời se lạnh và chán chương thế này, mình lại càng nhớ Ex! Chẳng biết giờ này Ex đang ở phương nào, đã kiếm được chú nai tơ nào để lại giở cái trò cũ hay không. Nhiều khi nghĩ lại, thấy tội nghiệp cho người ấy. Suốt cả cuộc đời cũng chỉ rong ruổi với những ích kỷ và dối trá. Đến khi nhìn lại cuộc đời mình, thời gian vô tình đã làm cho trái tim người ấy biến dạng, méo mó, xấu xí đi. Thói đời ăn ở bạc, mà cuộc sống thì hiếm khi nào chiều được lòng người…
Nhơ nhớ là vậy, điều duy nhất mình còn tiếc là: Mình đã quá yêu người đó. Nếu thời gian có quay trở lại, chắc mình vẫn sẽ yêu người đó lại một cách mù quáng và điên dại như vậy mất. Thôi, nhủ lòng mà đi tiếp.
Còn may, còn có C., và những người bạn của mình nữa, nên đời còn dễ thương!
Đợi chờ điều gì ở cuộc đời?
20 Oct 2010 1 Comment
Sau khi nghỉ việc tại công ty Nam Hương, thật sự mình cảm thấy bối rối. Mình không biết liệu việc đó có đúng không? Không ai biết. Ngồi ở nhà, sáng sáng thức dậy và thấy mình thừa thãi, rảnh rỗi, tự dưng phát sợ. Trở thành giáo viên, tối tối đi dạy xem ra chưa bao giờ là điều mình thích thực sự. Nói sao nhỉ, công việc này nó như một cái máy được lập trình sẵn – kỹ năng này, dạy giáo trình này, bật băng này, đúng 1h30 phút không hơn. Sao thấy vô nghĩa quá!
Mình cần một sự thay đổi! làm sao để có lại được nguồn cảm hứng, sống trong thế giới của những câu chuyện nữa đây?
My muse, please give me inspiration!
50 Điều sẽ làm trong cuộc đời này
27 Jul 2010 Leave a Comment
in Những ngày đã qua Tags: Resolutions
Trong lúc qưỡn, mình bắt đầu vạch ra 50 điều mình sẽ làm, ít nhất là phải hoàn thành lúc nhắm mắt lìa trần khỏi cuộc đời này:
1) Trở thành giảng viên đại học – dạy môn gì cũng được. Nhưng khao khát đó vẫn cứ cháy hoài, cháy hoài…
2) Xuất bản một cuốn tiểu thuyết – một cuốn tiểu thuyết thật sự, chứ không phải cuốn sách xì tin mình xbản năm 2008.
3) Đi du lịch ở Châu Âu
4) Học ở một nước nào đó ở Châu Âu, Úc, hoặc Mỹ
5) Xuất bản thêm 1 quyển sách dịch
6) ….(từ từ update tiếp ^^)
Vì cuộc đời đẹp hơn khi có nhau
19 Apr 2010 3 Comments
in Những ngày đã qua Tags: feeling
11h30, ngồi trong văn phòng toàn mùi thuốc lá, nhạc sến từ laptop mình, và đối diện nhiều khuôn mặt người, bỗng nghĩ về những ngày đã qua và nhớ da diết những điều đến rồi đi trong cuộc đời.
Không hiểu sao nhớ lúc Tết, những ngày có Ned, và James, những ngày mà lũ lóc chóc cứ rảnh giờ nào là chui vào căn phòng ở tầng hai nhà khách của bệnh viên C, leo lên cái giường chật hẹp chơi với anh bạn tóc vàng lúc nào cũng cười hì hì đó. Đôi mắt Ned màu xanh dương, tóc vàng, và khuôn mặt đầy râu quai nón. Vậy mà lạ ghê, nó có cái gì đẩy tụi mình đến gần con người đó. Tự dưng, nghĩ đến những ngày còn tết mà giờ tiếc tiếc, giá mà nó kéo dài hơn, giá mà mình thật trân quý từng khoảnh khắc đó hơn, giá mà…
Trở lại cuộc sống thường ngày, sáng đi làm, chiều đi làm, tối đi dạy, rồi đi học, cứ xoay vần xoay vần xoay vần con người mình, nhớ tới Ned – hay đúng hơn là những khoảnh khắc tụi Chi, Ngọc, Chethan – người Ấn Độ và mình bên Ned, thấy da diết yêu thương..
Nhớ cả James, anh chàng người Anh nói giọng trầm trầm, hiền hiền, (và rất thảo mai nữa). Nhớ cái lần bốn đứa – Ned, James, mình và France đi siêu thị rồi chui vào phòng Ned nhậu tưng bừng khói lửa, rồi cả 4 đứa dắt xe đi bộ gần hết con đường Bạch Đằng để tiễn James về. Có vậy thôi đó, mà sao mỗi khi ngồi với France nhắc lại chuyện cũ, vẫn thấy bồi hồi buổi tối đẹp như mơ. Đứng nhìn cây cầu xoay lấp lánh, cõng nhau đi lòng vòng cây cầu, những nụ cười giòn tan, cái mùi xin xỉn phả ra từ miệng mấy đứa, và cả nụ hôn nhẹ nhàng giữa chốn vắng người thưa.
Nhớ luôn anh chàng người Ấn Độ Chethan luôn tâm niệm “Spiritual” và “má” Ngọc luôn mưu cầu sự nhí nhảnh.
Nhớ cả cả ngày mùng 5, mấy đứa quây quần ở nhà mình nấu Lẩu…tả bí lù. Ta nói..mắc cười gì đâu, lẩu mà thiếu trước hụt sau, có một lạng tôm mà tới tùm lum người ăn: thầy Chỉnh nè, Ned, Chethan, Ngọc, France..làm mình năn nỉ ỉ ôi mẹ bỏ thêm thịt thà vào. Ăn xong rồi đánh bài, coi phim, bói bài, kể chuyện..chăn gối (hehe). Nhớ nụ cười của Ngọc hôm đó, dễ thương, ngọt ngào, lại chăm chỉ dọn dẹp nữa.
Những ngày đã qua..chẳng một chút lo toan, chắc bận tâm chuyện cơm áo gạo tiền, vô tư lự, bên nhau không rời, ngồi gõ lại những dòng này mà nước mắt chực rơi, không biết cho đến bao giờ mới tìm lại được những dấu yêu đó?
Thời gian ơi, mau quay trở lại, trả cho ta những ngày bên nhau, trả cho ta những phút giây khắc khoải, trả cho ta yêu thương ngập tràn đi…
“Ăn, cầu nguyện, yêu”
09 Apr 2010 Leave a Comment
in Best Movies ever, Điểm sách hay Tags: Đọc sách, điểm phim hay
“Ăn, cầu nguyện, yêu” có lẽ là cuốn sách khiến tôi thêm yêu, và trân quý cuộc sống này nhất. Tác phẩm là một lời tự sự của người phụ nữ đã ngoài tứ tuần. Giàu có, thành công, nhưng trói buộc bởi nhiều điều, cô không cảm thấy hạnh phúc. Sau nhiều tháng năm vợ chồng, cô quyết định đi đến ly dị, và bắt đầu cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình.

Cuốn tự truyện được viết nên bằng văn phong hóm hỉnh, sâu sắc này được hàng triệu phụ nữ trên thế giới đón nhận, trong đó có nữ ngoại trưởng mới của nước Mỹ Hillary Clinton và bà hoàng truyền thông Oprah Winfrey. Đủ dũng cảm để nói lên thành thật những vấn đề thường bị né tránh của người phụ nữ trong xã hội hiện đại, đủ tinh tế để diễn tả suy nghĩ của mình một cách lôi cuốn, nhưng chân thành, và đủ mãnh liệt để từ bỏ tất cả những gì hiện có, sẵn sàng lên đường tìm kiếm một cái tôi đích thực, tự do đích thực và hạnh phúc đích thực; đó có lẽ là những lý do chính làm nên sức hấp dẫn và sự thành công cho cuốn sách.
Ăn, cầu nguyện, yêu không chỉ là tiếng lòng đồng điệu của hàng triệu phụ nữ trên thế giới, mà còn mở ra trước mắt độc giả nói chung một cách nhìn tươi mới về thế giới – khu vườn địa đàng, nơi ta có thể tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất để tiếp tục sống và vươn lên. Ăn, cầu nguyện, yêu cũng giúp ta nhận ra rằng: một trong những mục đích sống quan trọng của con người trong xã hội hiện đại đó là tìm thấy con đường để đạt được sự yên bình, thư thái trong tâm hồn, để biết yêu và đón nhận tình yêu, như Gilbert đã đánh đổi tất cả để có được.
Nếu bạn có đang tự hỏi tôi – một đứa con trai chỉ mới hai mươi mấy tuổi làm sao có thể hiểu sâu sắc được cuốn sách kể về những trải nghiệm rất thực, thì tôi xin thưa với các bạn rằng vì từng trang sách lật giở của nó quá thật, thật đến nỗi cho dù bạn không phải là một người phụ nữ, bạn cũng thấy được từng sự thật trần trụi của nó ở mẹ, chị, hay thậm chí bà mình. Những người phụ nữ đã hy sinh gần như cuộc đời họ cho gia đình. Đôi khi họ còn phải chịu đựng những niềm đau không nói!
Sẽ thế nào nếu họ quyết định đi tìm cho mình chân lý của cuộc đời mình?
Tôi không biết, hoàn toàn không biết. Khi đọc xong quyển sách này, trong đầu tôi luôn lấp lửng câu hỏi còn bỏ ngỏ đó. Nhưng tôi tin, nếu một ngày người mẹ, hay chị của mình sẵn sàng để bắt đầu cuộc hành trình như Liz, tôi sẽ ủng hộ. Chỉ như vậy đã là quá đủ cho những người phụ nữ quanh ta rồi.
Cám ơn Elizabeth Gilbert, và cám ơn dịch giả, công ty sách Nhã Nam đã đem lại cho bạn đọc chúng tôi một quyển sách ngọt ngào và tha thiết đến thế.
========

Liz Gilbert (Julia Roberts đóng) có mọi thứ mà một người phụ nữ hiện đại mơ ước có được – một người chồng, một ngôi nhà, và trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, nhưng cũng giống như bao người khác, cô cảm thấy mình lạc lõng, và phải tìm cho ra được những điều trân quý nhất của mình trong cuộc sống.
Sau nhiều năm không thể cho chồng một đứa con, Liz đành ngậm ngùi chia tay chồng. Chơi vơi trong biển người, cô quyết định bỏ tất cả lại đằng sau, bắt đầu chuyến hành trình vòng quanh thế giới, một chuyến đi với mục đích tự khám phá bản thân.

Trong chuyến du lịch của mình, cô phát hiện niềm hạnh phúc khi được ĂN những món ngon tuyệt vời tại Ý, sức mạnh của niềm tin bất tận khi CẦU NGUYỆN ở Ấn Độ, và tìm được TÌNH YÊU lớn nhất trong cuộc đời mình ở Bali. Đây là một câu chuyện xúc động có thật, và cũng nhờ tính chân thật này, bộ phim chuyển thể do Julia Roberts đóng có một sức truyền cảm sâu sắc.

Hai mươi năm sau vai diễn “Người đàn bà đẹp” mang lại danh tiếng lừng lẫy cho mình, ở tuổi 42, Julia Roberts lại mang đến cho khản giả một nhân vật đầy sức sống, với những thông điệp lạc quan và tích cực. Đạo diễn Ryan Murphy cũng phải thốt lên rằng: “Trong lần quay trở lại này, cô ấy sẽ đẹp hơn bao giờ hết.”
“Eat, Pray, Love” sẽ ra mắt khán giả trên toàn thế giới vào ngày 13/8/2010.
Một số hình trong bộ phim mới “Eat, Pray, Love”







Minh Khương – Tạp Chí Stylist.vn
The Blind Side – Tôi sẽ đi..đi về phía mặt trời
01 Apr 2010 2 Comments
in Điểm sách hay Tags: Đọc sách, điểm phim hay
Tôi ngập ngừng gần một tiếng đồng hồ, tự hỏi làm sao để có thể viết cho tỏ tường được để các bạn hiểu vẻ đẹp dịu dàng và tràn đầy lạc quan của cuốn sách “The Blind Side“? Cuốn tự truyện kể về cuộc đời của Michael Oher, một cậu thiếu niên da đen, to lớn, không gia đình, có thời thơ ấu bất hạnh nhưng đã vượt qua được cuộc sống khó khăn để trở thành một ngôi sao của làng bóng đá Mỹ. Tất nhiên thành công không từ trên trời rơi xuống, nó có được một phần nhờ vào nghị lực của Oher và một phần rất lớn khác nhờ vào sự giúp đỡ, động viên từ mẹ nuôi của anh, Leigh Anne Tuohy. Trang sách đầu tiên, giọng văn của chính tác giả dường như tập trung kể về quãng thời gian khốn khó của mình. Nếu bạn đã xem bộ phim chuyển thể từ quyển sách này (*) hẳn sẽ nhớ như in cuộc gặp gỡ của cậu thiếu niên Michael và bà Tuohy với Michael trong một đêm mưa lạnh. Tôi đã khóc khi xem tới đoạn phim đó. Cậu bé Micheal co ro trong đêm tối. Cảm giác vừa đau xót, vừa chơi vơi. Để rồi cầm lòng không được, Leigh đã đi ra khỏi xe và ẫm cậu “trú tạm” một đêm.

Nhưng không ai ngờ được, một buổi tối đó đã thay đổi toàn bộ cuộc đời của chàng thanh niên da đen và gia đình người phụ nữ Leigh. Sáng hôm sau thức dậy, Leigh rón rén xuống nhà, lo lắng không biết lòng tốt của mình có bị… bán đứng hay không. Cô xuống nhà, cẩn thận nhìn xung quanh xem đồ đạc liệu có mất gì, nhưng chỉ thấy chiếc ghế sofa cho Michael ngủ đã được gấp lại gọn gàng. Cảm động trước sự thật thà của Michael, cô mời cậu ở lại dùng bữa sáng. Mọi người trong gia đình cô thì tập trung trước Tivi, riêng cậu ngồi ở chiếc bàn ăn gia đình, lặng lẽ xúc từng muỗng súp. Cảm giác đó bất giác làm mình phải rùng mình ớn lạnh. Một lúc sau đó, Leigh quyết định tắt tivi và “yêu cầu” mọi người ngồi quây quần lại bàn ăn với nhau. Bạn hiểu ý của câu chuyện chứ? Lúc đọc đến đó, tôi mới hiểu được cảm giác của mình. Gia đình Leigh, cũng giống như gia đình các bạn, có mọi thứ! Nhiều khi, bạn sống quá hạnh phúc đến nỗi mặc nhiên xem sự tồn tại của gia đình là một điều hiển nhiên phải có. Vậy mà Michael thì không. Cậu lặng lẽ ngồi vào bàn ăn, vì cậu chưa-bao-giờ-trong-đời có được điều nhỏ nhặt thiêng liêng này.
Chính nhờ chi tiết rất nhỏ đó mà Leigh đã quyết định một hành động (mà người chồng nhân ái của cô đã tự hỏi: “em có đa cảm quá không vậy?”): Nhận nuôi Michael. Để rồi từ đó, một gia đình người gia trắng nhận thêm một cậu con trai da đen. Điều kỳ lạ mà bất cứ ai từng sống ở Mỹ, nơi mà kỳ thị chủng tộc vẫn còn đâu đó, khó mà nghĩ tới được. Ấy thế mà người phụ nữ Leigh đó đã dũng cảm quyết định đúng như con tim mình mách báo. Và cô ấy đã đúng.
Nhận nuôi Michael, cô mới hiểu được giá trị chân chính của gia đình. Ở bên Michael, cô yêu thương gia đình nhiều hơn, và hiểu ra rằng cứ không phải vật chất mới đem được hạnh phúc cho con mình. Đôi khi chỉ là một câu chuyện cổ tích kể lại cho các con nghe. Đôi khi là một trận đấu bóng Mỹ cả nhà cùng đi xem. Những thứ hạnh phúc mà chỉ khi đọc bạn mới hiểu ra rằng: Phải rồi, gia đình là một phép màu nhiệm mà bạn chỉ có một trong đời.
Đọc “The Blind Side” càng làm cho mình tin rằng ở trên đời này vẫn luôn tồn tại lòng nhân ái, những giá trị đao đức, tinh thần nhân bản luôn tồn tại vĩnh viễn. Nó tiếp thêm cho bạn niềm lạc quan, luôn vượt lên số phận. Cái hay của “The Blind Side” là không sa đà kể lể, không “sến”, mà rất đậm chất Mỹ. Cuốn tự truyện như một bức tranh sống động về niềm tin bất diệt của con người về tương lai tươi sáng!

Vai diễn thần thánh trong phim “The blind side” đã giúp Sandra Bullock có được giải Oscar 2010 năm nay
Bộ phim cùng tên chuyển thể từ cuốn tự truyện “The Blind Side” đã phát hành ở Mỹ cuối năm 2009, đã mang lại cho nữ diễn viên chính Sandra Bullock một tượng vàng Oscar danh giá đầu tháng 3 này. Tôi không quá ngạc nhiên khi với lần đầu tiên được đề cử, nhưng cô vẫn vượt được Meryl Streep để dành lấy danh hiệu cao quý này. Bởi vai diễn người mẹ giàu lòng nhân ái Leigh là một vai diễn thần thánh mà bất cứ nữ diễn viên nào cũng khao khát có được một lần trong đời.
Hy vọng trong tương lai không xa, “The Blind Side” sớm có bản dịch tại Việt Nam.
MINH KHƯƠNG











